English

Ân xá Quốc tế / Việt Nam đã phê chuẩn Công ước LHQ về chống tra tấn trong năm 2015

Ân xá Quốc tế / Việt Nam đã phê chuẩn Công ước LHQ về chống tra tấn trong năm 2015 : đưa những kẻ tra tấn và ngược đãi ra chịu trách nhiệm trước pháp luật và bảo đảm tình trạng này không còn tiếp diễn
 
Huffington Post
Tác giả: Rafendi Djamin
Dịch giả: Trần Văn Minh / Ba sam
 
“Cuộc sống trong tù không dễ dàng. Tôi rơi vào tình trạng tuyệt vọng. Tôi phải chịu hoàn cảnh này bởi vì tôi đã cố gắng làm một công dân tốt, giúp đỡ mọi người trong khuôn khổ pháp luật và hiến pháp […]. Nhưng tôi bị bắt và tống giam. Tôi cảm thấy mình như đang ở trong một đường hầm tối tăm không lối thoát“.
Đó là lời của bà Phạm Thị Lộc, một người bảo vệ nhân quyền từ tỉnh Bắc Giang ở phía bắc Việt Nam, tranh đấu cho quyền sở hữu đất đai.
Câu chuyện của bà Lộc phản ánh những trường hợp của nhiều nhà hoạt động ôn hòa ở Việt Nam. Do tình trạng bất công trong cuộc sống của bà và những người khác trong cộng đồng, bà bắt đầu lên tiếng và cổ động sự thay đổi và công lý. Nhưng ở Việt Nam, hoạt động ôn hòa như vậy – yêu cầu chính quyền bảo đảm các quyền được nêu trong hiến pháp Việt Nam và các hiệp ước quốc tế mà Việt Nam là một thành viên – bị xem là hành động lật đổ.
Năm 2011, cũng như nhiều nhà hoạt động nhân quyền khác trước và sau, bà Lộc bị bắt. Bà đã trải qua 4 năm tù bất công, nơi mà bà đã phải chịu đựng nhiều tháng biệt giam và giam cách ly, cắt đứt khỏi thế giới bên ngoài, bao gồm gia đình và đại diện hợp pháp của bà. Bà bị lôi vào một thế giới bí mật; một thế giới của sự im lặng và bóng tối, đau đớn và cô lập, nơi mà các tù nhân lương tâm thường xuyên bị tra tấn và ngược đãi.
Bà Lộc cuối cùng đã được thả ra từ nhà tù số 5 ở Yên Định, tỉnh Thanh Hóa, sau khi kết thúc bản án vào tháng 5 năm 2015.
Theo sự ghi nhận của Tổ chức Ân xá Quốc tế, hiện nay có 84 tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Đây là 84 người đàn ông và phụ nữ, giống như bà Lộc, đã bị cầm tù chỉ vì thể hiện các quyền của họ. Họ cần phải được phóng thích ngay lập tức và vô điều kiện.
Ngày 12 tháng 7, Tổ chức Ân xá Quốc tế cho ra một báo cáo mới, trong đó cung cấp một cái nhìn hiếm hoi vào thế giới này. Báo cáo này dựa trên một loạt các cuộc phỏng vấn 18 cựu tù nhân lương tâm. Bản báo cáo vạch ra các hành động trái pháp luật, bao gồm thói quen giam giữ cách ly và biệt giam trong thời gian dài; gây nên đau khổ thể chất nghiêm trọng và khổ sở; không cho điều trị y tế; và chuyển trại mang tính trừng phạt, đưa tù nhân lương tâm từ nhà tù này đến nhà tù khác, cắt đứt liên lạc với gia đình và mạng lưới hỗ trợ.
Sự phê chuẩn Công ước của Việt Nam là sự phát triển mang tính điểm mốc nhưng chấm dứt tra tấn và những đối xử tồi tệ khác đòi hỏi ý chí chính trị thực sự và cải cách hệ thống luật pháp, chính sách và hành chính. Việt Nam phải tiến hành những cải cách này thật lòng, không chậm trễ và bảo đảm nạn nhân được tiếp cận với công lý và bồi thường. Một bước quan trọng trong sự cải cách này là phóng thích ngay lập tức và vô điều kiện tất cả tù nhân lương tâm.
“Nhà tù bên trong nhà tù” –  tựa đề của bản báo cáo – là một thuật ngữ được lặp đi lặp lại bởi nhiều tù nhân lương tâm được Tổ chức Ân xá Quốc tế phỏng vấn. Bản báo cáo chứa đựng cảm giác cô lập mà các nhà hoạt động bị giam giữ tràn đầy kinh nghiệm. Bằng cách cô lập tù nhân lương tâm, chính quyền tìm cách trừng phạt họ vì niềm tin và / hoặc các hoạt động của họ, và ép buộc họ phải “thú nhận” những cáo buộc chống lại họ.

Ân xá Quốc tế

“NHÀ TÙ TRONG NHÀ TÙ” và CÁC HÌNH THỨC TRA TẤN, ĐỐI XỬ VÔ NHÂN ĐẠO đối với TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM tại VN
Phạm Bá Hải / Điều phối viên Hội CTNLT (Ba sam)
Mời xem Bản báo cáo tóm lược bằng tiếng Việt dài 11 trang.
Một công trình nghiên cứu công phu của Ân xá Quốc tế, bắt đầu phỏng vấn, nghiên cứu từ tháng 11/2015, về các hình thức tra tấn, hành hạ vô nhân đạo của hệ thống quyền lực công an – an ninh – tòa án – nhà tù của nhà cầm quyền CSVN. Bản báo cáo này dựa trên các cuộc phỏng vấn 18 cựu tù nhân lương tâm tại VN.
Các hình thức phổ biến như:
 
1) Giam cách ly và cưỡng bức mất tích:
Giam cách ly là khi một người bị giam giữ mà không có bất kỳ tiếp xúc nào với thế giới bên ngoài, đặc biệt là gia đình, bạn bè, luật sư và bác sĩ độc lập. Thủ tục này tạo điều kiện thuận lợi cho tra tấn và các đối xử tồi tệ, và thời gian giam cách ly kéo dài cũng chính là một vi phạm về lệnh cấm tra tấn. Thủ tục này gắn liền với hệ thống tra tấn và đối xử tồi tệ của Việt Nam đối với tù nhân lương tâm và được áp dụng một cách hiển nhiên và tự động ngay sau vụ bắt giữ.
Thuật ngữ “nhà tù trong nhà tù” (hay “tù trong tù”) được sử dụng nhiều lần bởi nhiều người được phỏng vấn để mô tả một hệ thống nhằm cô lập người tù cả về thể xác và tinh thần với những mục đích có tính toán: làm suy sụp tinh thần của tù nhân lương tâm để họ “thú nhận” những tội trạng họ bị cáo buộc; trừng phạt họ vì thách thức quyền lực của Đảng Cộng Sản Việt Nam qua việc đòi hỏi quyền lợi của họ; và ngăn chặn không cho họ liên lạc với những tù nhân khác và tiếp tục những hoạt động cổ vũ sau chấn song nhà tù.
Các cuộc phỏng vấn của Ân Xá Quốc Tế cũng cho thấy bằng chứng về những trường hợp cưỡng bức mất tích; có nghĩa là tước đoạt quyền tự do và đặt người đó nằm ngoài sự bảo vệ của pháp luật. Một cưỡng bức mất tích, trong nhiều trường hợp, cấu thành một hành vi tra tấn hoặc đối xử tàn bạo, vô nhân đạo và hạ nhục con người, cũng như là một vi phạm quyền được sống, quyền tự do và an toàn của con người, và quyền được đối xử với nhân đạo và phẩm giá con người của những người bị tước đoạt tự do.
 
2) Gây ra những đau đớn về thể xác:
Ân Xá Quốc Tế dẫn chứng một số trường hợp lạm dụng thể xác tù nhân lương tâm mà có thể được coi là tra tấn hoặc đối xử tồi tệ khác.
Công an và cán bộ nhà tù cũng như một số tù nhân là những người phạm tội lạm dụng cấu thành tra tấn và đối xử tồi tệ khác như được dẫn chứng bởi Ân Xá Quốc Tế. Một số người trong số các tù nhân này là “ăng ten”, lạm dụng các tù nhân khác dưới sự xúi giục hoặc với sự đồng thuận hay mặc nhận của chức trách nhà tù.
 
3) Biệt giam:
Sự cô lập là cách thức chủ yếu do giới chức trách nhà tù Việt Nam sử dụng để khiến tù nhân lương tâm cảm thấy cô đơn và bị bỏ rơi trong “nhà tù trong nhà tù”. Ân Xá Quốc Tế dẫn chứng một số trường hợp trong đó biệt giam trở thành một hình thức tra tấn hoặc đối xử tồi tệ khác.
 
4) Quyền về sức khỏe và tự chối điều trị y tế:
Sự khước từ điều trị y tế là một hình thức tra tấn, thụ động nhưng rõ ràng, vì đây là sự cố ý gây đau đớn và đau khổ do công chức thực hiện, với mục đích ép buộc tù nhân thú tội, và như vậy hội đủ các điều kiện trong định nghĩa về tra tấn tại Điều 1(1) của Công ước chống tra tân.
 
5) Chuyển nhà tù như một hình thức trừng phạt:
Một yếu tố quan trọng của việc lạm dụng có hệ thống tù nhân lương tâm của Việt Nam là di chuyển họ liên tục qua các nhà tù: một thủ tục có tính toán nhằm cách ly họ xa hơn với gia đình, làm mất tinh thần và trừng phạt họ vì tham gia những hoạt động cổ vũ trong nhà tù. Không hề có thông báo trước đến họ hay gia đình họ, các tù nhân lương tâm thường xuyên bị chuyển từ trại giam hay nhà tù này sang nơi khác, mang họ đến khắp nơi trên đất nước.
 
Xin giới thiệu đến giới vận động nhân quyền cho VN.
https://www.amnesty.org/en/documents/asa41/4186/2016/en/ Bản tóm lược bằng ngôn ngữ Việt, Anh, Pháp xem tại đây:


Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

1  Online:     United States: 1  -  
 Vài nét vềLuật Chống Tra TấnHướng DẫnĐiều Lệ
 VN-CATTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất
 Vào một báo cáo mới
 Sửa một báo cáo đang điền vào và chưa nộp lên
 Sửa một báo cáo nằm trong mục những vụ vi phạm